“Khi Em Bị Mua Lại Bởi Ông Trùm Thế Giới Ngầm” - Chương 2: Biệt thự không có lối thoát
- Trang Chủ
- “Khi Em Bị Mua Lại Bởi Ông Trùm Thế Giới Ngầm”
- Chương 2: Biệt thự không có lối thoát
Chiếc xe màu đen lao đi trong màn mưa dày đặc. Thành phố phía sau dần bị nuốt chửng bởi những vệt sáng mờ ảo của đèn đường, cho đến khi chỉ còn lại tiếng mưa gõ đều lên kính xe như nhịp tim căng thẳng.
Lâm Tiểu Vy ngồi im ở ghế sau.
Cô không bị trói.
Không ai đe dọa.
Nhưng chính sự “tự do giả tạo” này lại khiến cô bất an hơn tất cả.
Người đàn ông ngồi cạnh cô không nói gì từ lúc rời căn phòng nhỏ. Hắn chỉ nhìn thẳng phía trước, đôi tay đeo găng đặt gọn trên đầu gối, như thể mọi thứ đã nằm trong tính toán.
Hàn Mặc Thần.
Cái tên đó cứ lặp đi lặp lại trong đầu cô.
“Chúng ta đang đi đâu?” cô cuối cùng cũng lên tiếng.
Không có phản ứng ngay.
Chỉ vài giây sau, giọng hắn mới vang lên, trầm và lạnh:
“Về nhà.”
“Nhà?” cô bật cười nhẹ, nhưng là kiểu cười không có chút vui vẻ. “Tôi không nhớ mình có chung nhà với anh.”
Hắn quay sang nhìn cô.
Ánh mắt đó khiến cô lập tức im lặng.
“Bây giờ thì có.”
🏰 1. Biệt thự giữa rừng mưa
Xe dừng lại trước một cánh cổng sắt khổng lồ.
Phía sau là một căn biệt thự nằm giữa rừng cây, ánh đèn vàng nhạt hắt ra từ các cửa sổ như một thế giới tách biệt hoàn toàn với thành phố.
Cổng mở ra không cần ai điều khiển.
Chiếc xe tiếp tục tiến vào.
Lâm Tiểu Vy nhìn ra ngoài cửa sổ, tim đập nhanh hơn.
“Đây không phải nhà… đây là…”
“Nhà tù?” Hàn Mặc Thần nói thay cô.
Cô quay sang.
Hắn không phủ nhận.
Cũng không giải thích.
Chỉ nói một câu nhẹ:
“Nếu cô muốn hiểu như vậy, cũng không sai.”
🖤 2. Quy tắc đầu tiên
Bên trong biệt thự, mọi thứ đều sang trọng đến mức lạnh lẽo.
Không có sự ấm áp của một ngôi nhà.
Chỉ có sự hoàn hảo đến mức đáng sợ.
Một hàng người mặc đồng phục đứng chờ sẵn.
Tất cả cúi đầu khi Hàn Mặc Thần bước vào.
“Đây là cô ấy.” hắn nói.
Một người quản gia tiến lên:
“Phòng đã chuẩn bị xong.”
Hàn Mặc Thần gật nhẹ:
“Đưa cô ấy đi.”
Lâm Tiểu Vy lập tức lùi lại:
“Khoan đã, tôi chưa đồng ý!”
Không ai phản ứng.
Chỉ có hắn quay lại nhìn cô.
“Ở đây không cần sự đồng ý.”
Một câu nói.
Đủ để khiến cô lạnh sống lưng.
🚪 3. Căn phòng bị khóa từ bên ngoài
Cô bị đưa lên tầng hai.
Căn phòng rất lớn.
Cửa sổ hướng ra khu rừng phía xa, nhưng toàn bộ cửa đều được thiết kế bằng khóa điện tử.
Không có tay nắm bên ngoài.
Chỉ có bên trong.
Nhưng khi cô thử mở—
Bíp.
Cửa không phản hồi.
Một giọng nói từ loa trong phòng vang lên:
“Quyền truy cập bị giới hạn.”
Lâm Tiểu Vy đứng chết lặng.
Cô chạy ra cửa lần nữa.
Bíp.
Vẫn như cũ.
Không thể mở.
Không thể gọi người.
Không có sóng điện thoại.
Cô bị cô lập hoàn toàn.
⚠️ 4. Người đàn ông trong bóng tối
“Anh đang giam tôi sao?!”
Tiếng cô vang lên trong phòng trống.
Không có ai trả lời.
Nhưng vài phút sau—
Cạch.
Cửa phòng mở.
Hàn Mặc Thần bước vào.
Cô lập tức quay lại:
“Đây là giam giữ! Anh không có quyền làm vậy!”
Hắn không tức giận.
Không giải thích.
Chỉ bước vào, đóng cửa lại.
“Cô nghĩ đây là giam giữ?”
Cô cười lạnh:
“Không thì là gì?”
Hắn nhìn cô rất lâu.
Rồi nói:
“Bảo vệ.”
🧠 5. Sự thật thứ hai
Hắn bước đến gần cửa sổ.
“Thế giới bên ngoài không an toàn với cô.”
“Gia đình cô không chỉ nợ tiền.”
Lâm Tiểu Vy cau mày:
“Anh lại muốn nói gì?”
Hắn quay lại:
“Có người đang tìm cô.”
“Không phải vì tiền.”
“Vì cô biết một thứ không nên biết.”
Cô sững lại.
“Không thể nào… tôi chỉ là nhân viên bình thường…”
Hắn lắc đầu:
“Không.”
“Cô đã bị theo dõi từ 6 tháng trước.”
🔴 6. Tin nhắn không tồn tại
Đột nhiên điện thoại của cô rung lên.
Không có sóng.
Không có mạng.
Nhưng màn hình vẫn sáng.
Một tin nhắn xuất hiện:
UNKNOWN: Em đã vào nhà rồi sao?
Lâm Tiểu Vy tái mặt.
Cô nhìn sang Hàn Mặc Thần:
“Anh có thấy không?!”
Hắn bước lại.
Nhìn màn hình.
Ánh mắt lần đầu thay đổi.
“Không phải hệ thống của tôi.”
Không khí trong phòng lập tức thay đổi.
Lạnh hơn.
Nặng hơn.
Như thể có thứ gì đó vừa xuyên qua toàn bộ hệ thống an ninh của biệt thự.
🔥 Kết thúc chương 2
Hàn Mặc Thần nhìn ra cửa sổ.
Giọng trầm xuống:
“Có kẻ đã vào được hệ thống.”
Lâm Tiểu Vy đứng giữa phòng, tay run nhẹ.
Cô bắt đầu hiểu ra một điều—
Căn biệt thự này không phải nơi an toàn.
Mà là điểm bắt đầu của một cuộc săn.
Và cô…
không biết mình là thợ săn hay con mồi.
(Hết chương 2)