“Nữ Streamer Bị Theo Dõi Và Ông Trùm Trong Bóng Tối” - Chương 4: Kẻ đứng ngoài hệ thống
- Trang Chủ
- “Nữ Streamer Bị Theo Dõi Và Ông Trùm Trong Bóng Tối”
- Chương 4: Kẻ đứng ngoài hệ thống
Ánh sáng đỏ trong căn phòng L-00 vẫn chưa tắt hoàn toàn. Nó chớp tắt như một nhịp tim bất ổn, khiến không gian vốn lạnh lẽo lại càng thêm ngột ngạt.
Linh Nhi đứng im. Cơ thể cô không còn phản ứng mạnh như trước, nhưng cảm giác nguy hiểm lại rõ ràng hơn bao giờ hết—không phải nguy hiểm từ một người cụ thể, mà từ chính “không gian” đang bao quanh cô.
Người đàn ông hoodie đứng cạnh vẫn nhìn chằm chằm vào màn hình trung tâm. Gương mặt anh ta căng cứng.
“Không đúng…” anh ta lẩm bẩm. “Nếu USER_Unknown thật sự can thiệp được vào lõi, thì hệ thống này không còn thuộc về chúng ta nữa.”
Linh Nhi quay sang:
“Anh nói rõ đi. Anh là người tạo ra nó, đúng không?”
Anh ta im lặng vài giây.
Rồi gật đầu rất nhẹ.
“Đúng… nhưng chỉ là một phần.”
🧩 1. Sự tồn tại bị chia đôi
Màn hình trước mặt đột nhiên tự động bật lại.
Không còn dữ liệu cũ.
Chỉ có một giao diện duy nhất:
CORE ACCESS: LAYER BLACK
Một giọng nói điện tử vang lên:
“Xác nhận: người truy cập không thuộc quyền kiểm soát.”
Người đàn ông hoodie siết chặt tay:
“Chúng đã mở tầng đen…”
Linh Nhi cau mày:
“Tầng đen là gì?”
Anh ta nhìn cô, giọng thấp xuống:
“Là nơi không nên tồn tại.”
⚠️ 2. Dữ liệu không thuộc về con người
Trên màn hình, một loạt hình ảnh xuất hiện:
Không phải video livestream.
Không phải camera an ninh.
Mà là… dữ liệu não bộ.
Các đường tín hiệu, sóng não, cảm xúc, phản ứng của con người được hiển thị như một bản đồ sống.
Linh Nhi lùi lại một bước:
“Cái này… là tôi?”
Người đàn ông hoodie đáp:
“Không chỉ em.”
“Là tất cả streamer trong hệ thống.”
Anh ta dừng lại một chút rồi nói tiếp:
“STREAM CORE không phải hệ thống livestream.”
“Nó là hệ thống mô phỏng cảm xúc con người.”
🕶️ 3. “Ông trùm trong bóng tối” xuất hiện dấu vết
Đột nhiên—
Một dòng dữ liệu khác hiện lên ở góc màn hình:
UNKNOWN ADMIN ACCESS DETECTED
Người đàn ông hoodie lập tức quay lại:
“Không… hắn lại vào rồi.”
Linh Nhi giật mình:
“Hắn là ai?”
Anh ta không trả lời ngay.
Chỉ nhìn cô rất lâu.
Rồi nói:
“Người mà em gọi là User_Unknown… không phải một thực thể.”
“Đó là quyền truy cập cao nhất.”
“Là người duy nhất có thể viết lại hệ thống.”
🧠 4. Ký ức bị chỉnh sửa lần hai
Căn phòng đột nhiên rung nhẹ.
Ánh sáng chuyển sang màu xanh nhạt.
Một đoạn ký ức mới được kích hoạt.
Linh Nhi thấy chính mình—
Đang đứng trước một hợp đồng.
Nhưng lần này, không phải ở Horizon Media.
Mà là trong một căn phòng trắng hoàn toàn.
Một giọng nói vang lên:
“Cô sẽ trở thành trung tâm dữ liệu cảm xúc toàn cầu.”
“Không ai thay thế được cô.”
Linh Nhi ôm đầu:
“Không… tôi chưa từng ở đó…”
Người đàn ông hoodie nhìn cô:
“Em không chắc điều đó nữa đâu.”
🔴 5. Tín hiệu từ bên ngoài hệ thống
Bỗng nhiên—
Tất cả màn hình nhiễu mạnh.
Một tín hiệu mới xuất hiện.
Không thuộc STREAM CORE.
Không thuộc Horizon Media.
Một dòng chữ đơn độc:
EXTERNAL SIGNAL: TRACE FOUND
Người đàn ông hoodie sững lại:
“Không thể nào… còn một hệ thống thứ ba?”
Linh Nhi quay sang:
“Hệ thống thứ ba?”
Anh ta gật đầu, giọng trầm xuống:
“Không phải thứ ba.”
“Mà là thứ đứng ngoài tất cả.”
💥 6. Cánh cửa không có trên bản đồ
Ngay lúc đó—
CẠCH…
Một cánh cửa phía sau căn phòng tự động mở ra.
Không ai chạm vào.
Không ai kích hoạt.
Bên ngoài là một hành lang tối hoàn toàn, không nằm trong bản thiết kế tòa nhà.
Người đàn ông hoodie lùi lại:
“Không… tầng này không tồn tại.”
Linh Nhi nhìn vào bóng tối.
Cảm giác quen thuộc kỳ lạ xuất hiện.
Như thể… cô đã từng thấy nơi này trong ký ức bị xóa.
🔥 Kết thúc chương 4
Trong bóng tối, giọng nói điện tử lại vang lên:
USER_Unknown: Em đã bắt đầu nhớ lại rồi sao?
Linh Nhi đứng trước cánh cửa không tồn tại.
Không biết nên tiến hay lùi.
Nhưng cô hiểu một điều:
Từ khoảnh khắc này—
Cô không còn là người chơi trong trò chơi nữa.
Cô chính là chìa khóa của toàn bộ hệ thống.
(Hết chương 4)